Nhật ký hành trình 10 ngày ở Tây Tạng (Kỳ 10)

Vậy là ngày cuối cùng trên đất Tây Tạng cũng đã tới, dù vô cùng lưu luyến mảnh đất xinh đẹp này nhưng chị Thủy cùng cả đoàn vẫn phải nói lời chia tay, chỉ mong sớm sẽ có ngày gặp lại.

Ngày 10: Tạm biệt Tây Tạng, hẹn gặp lại!

Theo lịch thì sáng nay đoàn tôi sẽ ra sân bay từ 7h nhưng mọi người lại nhầm rằng 8h mới xuất phát. Chuyến bay lúc 10h35’ và thời gian ra sân bay thì đã mất 1,5 tiếng, vì vậy tôi vô cùng lo lắng liệu đoàn có bị lỡ chuyến không.

Bác tài xế Thokten là một người lái xe rất cẩn thận thế mà hôm nay cũng đi nhanh hơn hẳn. Vội vàng lên xe, tới giờ tôi mới kịp bình tâm và nhận ra rằng chỉ còn 1 tiếng nữa tôi sẽ phải xa nơi này.

Con đường ra sân bay tôi ước nó dài hơn thế. Trong phút chốc tôi đã ước chúng tôi ra sân bay trễ để tôi được ở lại Tây Tạng thêm 2 ngày nữa. Vẫn là những hàng cây xanh, dãy núi tuyết sừng sững nhưng tôi ko còn tâm trạng nào để ngắm nhìn nữa. Em trai tôi nói: “Nepal đẹp hơn chị ạ, nhưng chuyến đi này thực sự xúc động quá”. Tôi tin chắc những ai đã một lần đến Tây Tạng đều muốn quay trở lại, đó là vì con người nơi đây. Họ cho chúng ta cảm giác yên bình, tình cảm chân thật và sự quan tâm sâu sắc như là người một nhà. Đó là thứ cảm giác thật khó tìm thấy ở một thành phố bon chen như Hà Nội.

Làm thủ tục xong, chúng tôi cám ơn Kunkun vì đã giúp chúng tôi có một chuyến đi tuyệt vời hơn bao giờ hết. Anh ấy nói rằng nếu thời gian tới chính phủ cho người Tạng được phép ra khỏi khu vực thì nơi đầu tiên anh muốn đến là Việt Nam. Chị em tôi thì nói với Kunkun rằng anh hãy ở Tây Tạng và đừng đi đâu cả. Người hiền lành như thế hãy ở một nơi dù không được yên bình như mong muốn, dù có hàng tá thứ bị kiểm soát nghiêm ngặt nhưng ít ra anh ấy cùng những bạn hướng dẫn viên khác ở công ty của Lhakpa đang góp phần giữ lại những nét văn hoá Tạng thuần tuý, những điều tốt đẹp mà những khách du lịch như tôi không bao giờ có thể quên được.

Tôi nhớ Lhakpa. Tôi nhớ Penpa. Tôi nhớ bác tài xế đáng yêu Thokten và tôi rất nhớ Kunkun.

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao tất cả những ai đã đến Tây Tạng dù chỉ một lần đều coi đó là chuyến đi của cuộc đời và đều khao khát được quay trở lại. Cho dù nơi này đang phát triển rất nhanh nhưng tin tôi đi, con người Tạng vẫn còn đó, nét văn hoá riêng và đức tin mãnh liệt vẫn còn đó. Và bạn sẽ vẫn tìm thấy những điều tuyệt vời đâu đó ở Tây Tạng. Các bạn hãy đến một lần để có những trải nghiệm không tiền nào mua được, những cảm xúc khác lạ mà bạn không thể tìm thấy ở bất kì nơi nào trên thế giới.

Tôi hứa với Kunkun nhất định chúng tôi sẽ quay trở lại. Có thể là mùa đông, sẽ đến thăm quê nhà của anh ấy ở miền đông bắc Tây Tạng, sẽ đi Kora quanh núi thiêng Kailash hay thậm chí chỉ là ở Lhasa. Nhất định chúng tôi sẽ trở lại…

Cùng xem thêm những khoảnh khắc đẹp của chị Thủy cùng con trai Bốp trong suốt hành trình Tây Tạng:

 

>> Kỳ 1: Kinh nghiệm du lịch Tây Tạng
>> Kỳ 2: Ngày 1: Thử thách để tới được Tây Tạng
>> Kỳ 3: Ngày 2: Đừng bỏ cuộc!
>> Kỳ 4: Ngày 4: Cả đoàn đã cùng nhau lên tới độ cao 5020m
>> Kỳ 5: Ngày 5: Everest Base Camp đã ở trước mắt rồi!
>> Kỳ 6: Ngày 6: Chinh phục Everest Base Camp
>> Kỳ 7: Ngày 7: Làm trưởng đoàn thật không dễ chút nào!
>> Kỳ 8: Ngày 8: Sự chân thành của người Tạng
>>Kỳ 9: Ngày 9: Chẳng muốn chia tay Tây Tạng

Wanderlust Tips | Cinet

Xem thêm