Du khách thích thú với quán cà phê “ký hiệu” ở Nicaragua

Nếu có dịp tới Nicaragua, bạn nhất định nên ghé thăm Café de las Sonrisas (quán cà phê Nụ Cười) ở thành phố Granada. Quán cà phê này thu hút du khách không chỉ bởi những phong cách hay thực đơn đơn thuần, mà quán cà phê còn mang rất nhiều ý nghĩa nhân văn khi thuê toàn bộ nhân viên là người khiếm thính.

Khi chúng tôi bước vào quán cà phê, chúng tôi được chào đón bởi một cô hầu bàn mỉm cười, đưa ra một thực đơn, và chỉ vào một cái bàn. Chỉ khi chúng tôi hỏi “una mesa para seis” (1 bàn cho 6 người), chúng tôi mới nhận ra điều khác biệt. Thay vì trả lời, người hầu bàn chỉ nhìn lướt qua nhóm của chúng tôi và giơ 6 ngón tay. Đó là vì cô ấy, và tất cả các nhân viên khác ở đây, đều là người khiếm thính.

Khi tới quán Sonrisas, khách hàng gọi đồ bằng cách chỉ vào các mục trên thực đơn, trong đó cũng có những ký hiệu đặc biệt để mọi người sử dụng nếu muốn yêu cầu thêm. Ví dụ, nếu bạn gọi món tráng miệng parfait hoa quả và bạn không muốn thêm sữa chua vào, bạn chỉ cần chỉ vào hình mình họa món parfait, sau đó đến hình ảnh của sữa chua với một dấu “X” lớn màu đỏ phía trên.

Bên cạnh đó, để giúp khách hàng có thể giao tiếp với nhân viên cũng như học hỏi các ngôn ngữ ký hiệu Nicaragua cho người câm điếc, các bức tường trong quán treo đầy những tranh ảnh. Các bức ảnh mô phỏng cử chỉ tay và ý nghĩa của chúng từ các chữ cái cho đến cụm từ (cám ơn, chào mừng…).

Antonio Prieto Buñuel, người gốc Tây Ban Nha và cũng là người sáng lập quán, chia sẻ: “Mục tiêu của tôi khi xây dựng quán cà phê này là giúp những doanh nghiệp khác không còn lo lắng và rụt rè khi tuyển dụng những người khuyết tật làm việc“.”Bên cạnh đó, mục đích khác còn giúp cho những người làm việc tại quán Sonrisa (là những người khuyết tật) có thể tự tin hơn khi tham gia lao động và hòa nhập với xã hội“.

Ở Nicaragua, cứ khoảng 10 người thì có 1 người khuyết tật (số liệu năm 2003). Tuy nhiên, lại có tới 99% trong tổng số người khuyết tật phải chịu cảnh thất nghiệp (số liệu năm 2013 từ tờ El Nuevo Diario của Nicaragua). Mặc dù luật pháp Nicaragua quy định các công ty phải sử dụng 2 người khuyết tật trên mỗi 50 nhân viên làm việc, nhưng nhiều doanh nghiệp không thể hiện được điều này.

Vì vậy quán cà phê Sonrisas ra đời mang ý nghĩa rất lớn khi tất cả các nhân viên đều là người khuyết tật nhưng nó vẫn có thể hoạt động được.

Quán Sonrisas tới giờ đã hoạt động được 5 năm. Đây là dự án của tổ chức phi lợi nhuận Centro Social Tio Antonio. Tổ chức cũng điều hành các chương trình cộng đồng khác như học bổng cho sinh viên có thu nhập thấp, cửa hàng võng với hơn 35 nhân viên khuyết tật (mù, câm, điếc, khuyết tật trí tuệ….). Mục tiêu của ông Antonio còn mong muốn tiếp tục phát triển một loạt các doanh nghiệp khác như tiệm bánh, giặt là… để có thêm nhiều cơ hội việc làm nữa cho người khuyết tật.

Tổ chức Centro Social Tio Antonio hoạt động dựa trên khoangr 80% thu nhập từ quán cà phê và cửa hàng võng, còn lại là nhờ sự đóng góp từ du khách, người thân và bạn bè. Một số tháng Antonio cũng gặp phải khó khăn bởi vì Nicaragua không có lượng khách du lịch ổn định quanh năm.

Quán Sonrisas là một trong số nhiều nhà hàng trên khắp thế giới có nhân viên là người khiếm thính. Và quán cà phê này cũng đã tạo ra cảm hứng cho các dự án khác tương tự ở Indonesia, Argentina và Mexico.

Mặc dù chỉ là một cửa hàng nhỏ nhưng Sonrisas là một sự khởi đầu lạc quan, giúp nâng cao nhận thức cho tất cả mọi người” – ông Antonio chia sẻ.

Huffington Post | Wanderlust Tips | Cinet

 

Xem thêm