Ký sự trăng mật: 154 ngày đạp xe qua 8 nước Đông Nam Á (Kỳ 2)

[Wanderlust Tips tháng 1/2018] Thế là chúng tôi đã đi qua 4 nước trong hành trình trăng mật, nhưng Đông Nam Á vẫn đầy ắp những bí ẩn chờ đợi chúng tôi khám phá.

MYANMAR – MỌI THỨ ĐỀU CÓ LINH HỒN

Myanmar dường như muốn quật ngã sự hăng hái đạp xe của tôi bởi cái nghèo cùng sức nóng như thiêu đốt, thế nhưng những kiến trúc đẹp tuyệt vời và con người nghèo khổ có tấm lòng nhân hậu lại là điều níu giữ bước chân tôi.
Thủ đô Yangon vốn là một làng chài mang tên Dagon của người dân tộc thiểu số Mon tập trung xung quanh ngôi chùa Shwedagon có từ thế kỷ 11. Chùa vàng Shwedagon linh thiêng nhất của phật giáo Myanmar nằm trên đồi Singuttara được xây dựng cách đây hơn 2.600 năm và là tháp chứa hài cốt cổ xưa nhất trên thế giới. Từng đoàn người bản xứ ăn bận đủ sắc màu kéo về nơi linh thiêng và quỳ mọp xuống sàn cầu khấn.

Riêng tôi lại lưu luyến nhà thờ thánh Mary ngay góc đường Bo Aung Kyaw giữa khung cảnh yên tĩnh khiến lòng tôi nhớ nhà thờ Đức Mẹ ở Sài Gòn. Những con hẻm nhỏ tường úa vàng rêu xanh. Những chung cư hiện đại ngập tràn bảng quảng cáo. Các tiệm bán trầu luôn tấp nập người qua lại. Cô gái bán bắp nướng mặc áo hồng, mặt thoa bột thanaka tranh thủ ngồi khâu đồ ngay một góc đường. Bức tranh sống động của Yangon là sự phối hợp của sắc màu cũ kỹ xen lẫn hiện đại, cái giàu quyện lấy sự nghèo khó.

Việc du lịch bằng xe đạp mang tới cơ hội cho chúng tôi có thể tới những địa điểm tưởng chừng như mình sẽ không bao giờ đến nếu đi theo tour. Đường về Bagan, chúng tôi tranh thủ thời gian tạt vào thăm di tích thành phố cổ Pyu cách thành phố Pyay vài cây số về phía đông. Đây là nơi đã phản ánh sự phát triển thịnh vượng của vương quốc Pyu trong hơn 1.000 năm. Nhưng giờ đây vết tích ấy chỉ còn những mảng tường bám rêu xanh, các hào rãnh giữa một vùng đất khô cằn và các đồ khai quật trong bảo tàng. Lang thang khám phá tòa tháp như chum khổng lồ úp ngược, chúng tôi thấy một tốp nông dân Myanmar đang cặm cụi cấy lúa trên những khoảnh ruộng ngập nước. Một người nông dân lùa trâu xuống ao tắm dưới gốc cây mát cổ thụ, chợt khiến tôi nhớ làng quê Việt khôn nguôi.

Món quà tuyệt vời trên đất nước Phật pháp là trải nghiệm bay khinh khí cầu ở thành phố cổ Bagan. Sớm tinh mơ chúng tôi đã được đón tận khách sạn ra cánh đồng rộng mênh mông tấp nập người và các loại khinh khí cầu đang được bơm khí ga. Khi chúng tôi bay lên trời cao, bình minh mới bắt đầu le lói phía đường chân trời, rồi dát vàng xuống sông Irriwaddy trước khi đổ xuống cả ngàn ngôi đền thấp thoáng ẩn hiện giữa tàng cây và trên các cánh đồng.

Trên đường đạp xe ra bến tàu lúc trời còn tờ mờ sáng để đi tàu từ Bagan về Mandalay, hai bên bờ sông là những căn nhà dựng từ lá cọ và tre nằm trên dải cát trắng ven sông, quần áo bay phơ phất trên những chiếc sào phơi dưới ánh nắng chói chang. Rồi hoàng hôn dát vàng lòng sông cùng những tòa tháp lấp lánh ven bờ báo hiệu tàu đã cập bến Mandalay.

Kỷ niệm nhớ đời ở Myanmar trong hành trình đạp xuyên quốc gia này là trải nghiệm “bão bụi” trên chặng đường từ Kyaukse về Ywangan dài 85km. Khi phượt bằng xe đạp là dù nắng hay mưa và có muốn ngủ nướng thì tôi cũng phải thất thểu ôm đồ ra đi với khuôn mặt méo xệch. Rời Kyaukse lúc 5h30 khi trời vẫn còn mờ tối nên chúng tôi phải dùng đèn pin rọi xuống mặt đường. Xe tải đã chạy ầm ầm cuốn bụi bay tứ tung. Đến thị trấn Han Myint Mo xe rẽ trái đi ngang làng Zay yên ả và đỡ bụi hơn. Bình minh đẹp rực rỡ đến ngất ngây. Đạp khoảng 35km tới 8h30 sáng chúng tôi mới dừng ở một quán ven đường ăn sáng.

Sau khi hì hục đạp hơn 10km trên con đường đất đang làm dở, tôi dừng lại suy nghĩ. Còn những 19km nữa mới tới nơi sẽ tốn vài tiếng đồng hồ mà đường bụi bay mù mịt, gió ngược chiều khiến tôi tiêu hao sức lực gấp ba lần bình thường, nhìn bốn bề cây khô cằn trơ trụi dưới cái nắng tháng oi bức tôi quyết định phải hitchhiking trong khi người đồng hành vẫn lì lợm mải miết còng lưng đạp. Đi được một đoạn, từng đoàn xe nối đuôi nhau dừng trên đoạn đường đất chờ 3 máy cẩu phá núi làm đường. Gần 90 phút sau, đoàn xe nối đuôi nhau trườn bánh, bụi cuốn tung trời. Qua một khúc ngoặt đường đất, đất đá trên đầu sụt lở. Bụi mù mịt khiến tầm nhìn mờ đi. Tôi chỉ còn biết bám chặt vào thành xe và thở phào nhẹ nhõm khi xuống núi an toàn. Xe bon bon chạy thẳng, tôi đâm ra nghi ngờ bèn lấy điện thoại ra đọc tên thị trấn tôi đang đến hỏi lại người ngồi cùng. Vậy là tài xế dừng lại đoạn đường vắng, ra hiệu xin lỗi vì tôi phải đạp ngược lại một đoạn khá xa.

Tôi vội vàng cột đồ lên xe đạp rồi ba chân bốn cẳng phóng. Tay chân run lên vì đói và lo lắng khi xung quanh chẳng có bóng dáng con người, tôi ăn vội vàng chút bánh ngọt rồi leo lên xe ngay lập tức. Sau gần một tiếng đạp mới tới thị trấn, tôi tìm đến khách sạn với tâm trạng lo lắng cho người đồng hành. 4h chiều, anh xuất hiện người lấm lem bụi đường. Hóa ra anh phải dừng xe chờ họ nổ mìn phá núi làm đường. Sợ không kịp xuống núi trước khi trời tối, anh đành đi nhờ xe. Họ nhét anh và xe đạp vào thùng xe, hậu quả anh bị xe thúc vào mạng sườn đau điếng. Anh nói với vẻ ân hận: “Từ giờ anh không bao giờ để em hitchhiking một mình nữa. Anh sẽ nghe lời em.

Chúng tôi may mắn được hòa vào dòng người ở thành phố Ywama trong trang phục lễ hội với đủ thứ âm nhạc, khiêu vũ và các cậu bé cưỡi ngựa trên đường tới chùa. Tối hôm ấy, bên ánh nến dịu dàng, chúng tôi xem bộ phim “Đứa con của hồ“ và thưởng thức ẩm thực Pháp để bù đắp bao ngày vật lộn với ẩm thực nghèo nàn ở những vùng đất đã đi qua. Ngồi thuyền lướt đi giữa hồ Inle rộng mênh mông và khám phá cuộc sống của người dân bản địa trên vùng sông nước thật không khỏi khiến tôi bị mê hoặc.

MALAYSIA – VÙNG ĐẤT CỦA NỀN VĂN HÓA PHA TRỘN

Malaysia trở thành một địa điểm lý tưởng để thay đổi không khí cho chuyến đi sau khi chúng tôi đã “bội thực” chùa chiền ở Myanmar và Thái Lan. Penang, “hòn ngọc châu Á” vào tháng 5 đẹp rực rỡ với bầu trời buổi sáng trong xanh nắng vàng mật ong nhưng lại đỏng đảnh trở mình tuôn mưa khi chiều buông xuống. Hòn đảo Penang khá rộng lớn vừa cổ kính lại hiện đại. Chúng tôi ở Little India Heritage Villa ngay trung tâm George Town, thành phố được UNESCO công nhận là di sản thế giới vào năm 2008.

Đây thật sự là thành phố khiến tôi mê say bởi đủ các thể loại kiến trúc từ Âu – Hoa – Ấn. Nhà thờ, chùa chiền hòa quyện lấy nhau. Thành phố gây ấn tượng cho tôi bởi những cuộc “đi săn” nghệ thuật đường phố. Tranh tường có mặt ngẫu nhiên khắp nơi nhưng tập trung nhiều nhất ở con đường Ah Quee, Pitt Street và Armenian Street. Có rất nhiều kẻ vác máy ảnh đi bộ tìm kiếm những khung hình, rồi cùng reo lên khi phát hiện ra bức tranh trên tường, chụp xong lại chỉ cho nhau biết hướng nào sẽ có điều gì hấp dẫn đang chờ.

Melaka là sự pha trộn của kiến trúc Bồ Đào Nha, Hà Lan, Anh, Ấn Độ và Hoa. Đặc biệt nơi đây nổi bật với những ngôi chùa và đền chạm trỗ tinh vi của người Phúc Kiến như Cheng Hoon Teng, còn gọi Đền của đám mây xanh, lâu đời nhất Malaysia nơi thờ Đạo Khổng, Đạo Lão và Phật giáo; nhà thờ Hồi Giáo Kampung Kling trắng mái ngói xanh rêu và ngôi đền Hindu giáo Sri Poyatha Moorthi Temple lộng lẫy có tuổi thọ lâu đời nhất trong số các ngôi đền Hindu ở trên quốc gia này. Cả ba kiến trúc ấy tọa lạc trên đường “Harmony- Hòa hợp” như thể kín đáo khẳng định mình là các mảng màu không thể thiếu trong một bức tranh về một thành phố cổ kính. Ngay đường Johner Walk chính giữa trung tâm chợ đêm, những người bản địa vô tư quây quần dưới sân khấu hát karaoke mặc kệ du khách phần lớn là châu Á qua lại tấp nập. Có chút gì đó bình yên lắm ở Melaka: góc phố với màu vàng cũ kỹ và đèn lồng khiến tôi phải thốt lên Hội An; và kia là những con đường với các tòa nhà một lầu sơn đủ màu sắc gợi nhớ Penang. Ngợp giữa bầu không khí của các tòa nhà cổ kính san sát nhau, tôi cuốc bộ lên đồi thánh Paul ghé nhà thờ cùng tên xây từ năm 1521, nhà thờ cổ nhất khu vực Đông Nam Á, giờ chỉ còn là tàn tích với mảng tường bong tróc và bức tượng thánh lặng lẽ giữa đỉnh đồi. Những phiến đá khắc tên mộ của người Bồ Đào Nha vẫn âm thầm ghi dấu qua năm tháng.

Chúng tôi vội vã rời Malaysia vào một ngày cuối tuần trong buổi sáng mưa phùn nhằm thuận lợi việc nhập cảnh biên giới trong niềm lưu luyến mảnh đất nơi giao thoa của nhiều nền văn hóa.

SINGAPORE – NGỠ NGÀNG NGÀY TRỞ LẠI

Tại khu vực làm thủ tục nhập khẩu vắng hoe vào ngày cuối tuần, Singapore chào đón tôi bằng cơn mưa như trút nước khiến chúng tôi vội vàng mặc áo mưa nhưng sau đó vẫn ướt nhẹp. Chúng tôi men theo con đường dành cho xe đạp, cứ thế đạp xuyên qua đoạn đường phủ cỏ xanh mướt. Rồi từ đó, chúng tôi men theo lối đường rừng, có những đoạn phải xuống dắt bộ mới vượt qua được.

Chúng tôi dành thời gian lang thang qua phố Hoa cổ kính, phố Ả Rập với những nhà thờ tráng lệ, rồi lại ghé phố Ấn Độ nơi ngập tràn màu sắc của đủ các mảnh vải treo trang trí đầy hoa văn và mùi hương ngào ngạt xoa dịu khí trời oi bức.

Đến Singapore tôi không quên ghé vịnh Marina ngắm sư tử phun nước và khu vườn cây sinh thái, rồi dạo bộ giữa khu tài chính với các tòa nhà cao tầng ngập tràn bảng hiệu của ngân hàng như phô trương sự phát triển của đảo quốc này. Tiếc thay trong khoảnh khắc ấy, nấc thang danh vọng đã chẳng thể ve vãn được tôi vì giờ đây tôi đang hạnh phúc trên một hành trình chưa có ngày kết thúc.

Điều thú vị nhất ở Singapore trong chuyến ghé thăm lần này là đi xem thú đêm Safari cách trung tâm thành phố khá xa. Dù là ngày trong tuần nhưng vẫn khá đông du khách tới Safari. Rừng không hề có gió hay muỗi, thật khiến tôi hối hận đã mang trang phục quá kín đáo vì sợ vào chốn hoang dã. Các loài thú ẩn mình trong màn đêm như chơi trò ú tim với du khách, thi thoảng chúng làm cho con người khe khẽ thì thào khi phát hiện ra những bóng đen to lớn dưới tán cây đang cựa mình.

INDONESIA – NHỮNG HÒN ĐẢO MÊ HOẶC

Mất 36 tiếng lênh đênh trên biển từ Singapore sang Jarkarta, chúng tôi đến bến cảng vào lúc nửa đêm với tâm trạng phấp phỏng phải đạp xe trong khu vực rộng lớn, rồi vội vã tìm nơi nghỉ vì chưa đặt phòng trước. Sáng sớm hôm sau cả hai bàng hoàng nghe tin thủ đô vừa bị khủng bố tấn công. Chúng tôi vẫn ở lại Jakarta hai đêm rồi bắt đầu khám phá đảo Java.

Jogja là thành phố cổ của người Java mà tôi tin rằng chẳng có du khách nào lại muốn bỏ lỡ. Chúng tôi ghé thăm Borobudur, ngôi đền phật giáo lớn nhất thế giới có từ thế kỷ 9. Đây là ngôi đền 9 bậc rộng lớn xây theo kiểu kiến trúc Mandala – theo Hindu và Phật giáo – tượng trưng cho vũ trụ, với 504 bức tượng phật được xây dựng dưới triều đại vua Sailendra. Cũng không thể bỏ lỡ Prambanam, tổ hợp 240 ngôi đền lớn nhất dành cho thần Shiva ở Indonesia xây vào thế kỷ 10.

Đảo Java còn để lại trong tôi kỷ niệm tuyệt vời chinh phục ngọn núi lửa Ijen. Con đường lên cao một bên vách đá và vực thẳm bên dưới, tôi quay người lại ngắm mặt trăng to tròn rực rỡ từ từ lộ ra sau tàng cây. Trong đêm khuya những dãy núi xanh thẫm chen mây và những cành cây khẳng khiu gầy guộc. Qua khỏi một đoạn dốc trơn dựng đứng tôi ngồi xuống một thân cây đổ nhìn về phía trước. Không khí mát lạnh của đêm căng phồng lồng ngực. Cuối cùng tôi cũng dừng lại, nơi mọi người quây quần đông đúc, và máy ảnh thi thoảng lóe lên chụp các tấm hình kỷ niệm trước một ngọn lửa xanh ma quái lơ lửng cháy giữa bóng đêm trông đầy ma lực.

Thế nhưng cuộc đi săn bình minh hôm ấy đã thất bại vì mây đen che kín bầu trời. Mọi người đợi bóng đêm tản đi rồi lục đục kéo nhau đi ngược hướng một đoạn chờ cho không khí loãng ra để có thể nhìn thấy miệng núi lửa. Rồi ánh mặt trời cũng buông xuống, nhưng phần mũi đất nhô ra tới miệng núi chưa vươn được ánh sáng xuống khiến mọi thứ trông như một thế giới kỳ ảo. Hóa ra, cái ngọn lửa xanh ma quái đêm qua tôi nhìn thấy là nơi đang phát ra làn khói khổng lồ bao trùm lấy miệng hồ xanh.

Rời đảo Java, chúng tôi có nửa tháng trời ở Bali cũng là khoảng thời gian tôi đắm chìm trong nền văn hóa độc đáo đầy mê hoặc của hòn đảo đáng yêu này. Trong những ngày trăng rằm, cả hòn đảo rạo rực trong sắc màu truyền thống, âm nhạc và lễ hội của ngư dân quanh các ngôi đền trên biển. Chúng tôi đạp xe quanh những ngôi làng không có tên trên bản đồ du lịch, ngắm những cô gái rải hoa cầu nguyện ngay trước cổng nhà trang trí đầy nghệ thuật tinh xảo và con đường làng lát đá quanh co.

Amed là ngôi làng ven biển lưng tựa vào rừng, mặt tiền đầy đủ dịch vụ chu đáo phục vụ du khách. Chúng tôi dạo bộ vào làng ngắm nhìn một Amed chẳng khác gì làng quê Việt Nam với lũy tre xanh, và lũ trẻ núp gốc chuối nhìn khách lạ cười vang.

Bãi biển chỉ có một nhà hàng duy nhất bài trí đơn giản nhưng đầy phong cách nghệ thuật, khá đông du khách tới nằm dài ngắm trăng, sao và núi lửa Argung lạnh lùng vươn cao trên bầu trời. Khi mặt trời lên cao, chúng tôi lặn ống thở Snorkling khám phá bên dưới biển Amed. Tôi sửng sốt nhìn cảnh người đồng hành dúi người xuống nước lộn vòng bọt nước tung lên đẹp ngoạn mục giữa các loài sinh vật biển lạ lẫm lững thững trôi qua. Đêm cuối cùng ở Amed, chúng tôi cùng nhau ngắm hoàng hôn, nắm tay nhau dạo trên bờ cát giữa tiếng sóng vỗ miên man.

Rời làng Amed chúng tôi chỉ phải đạp 16km đường dốc núi để lên Tirtagangga – khu vườn nước độc đáo. Loanh quanh một hồi chúng tôi tìm được homestay Pondok Lembah Dukuh có vị trí cực kỳ thuận tiện. Hai đứa uống trà ấm nhìn những hàng dừa rung rinh cùng đàn chim bay lượn, còn người nông dân Bali mải miết làm lụng trên ruộng bậc thang giữa cơn mưa dầm tí tách rơi và mây giăng kín bầu trời lẫn núi.

Ubud là trung tâm văn hóa độc đáo với những con đường san sát nhau. Những cánh cửa ở mỗi ngôi nhà hay đền chùa đều được trang trí cầu kỳ, phúc thần có mặt ở hầu hết nhà hàng như một lời cầu nguyện may mắn. Chúng tôi bèn đi theo các con đường mòn trên bản đồ chỉ dẫn vào các ruộng vườn, rồi leo núi đi dạo băng qua những ruộng bậc thang xanh mướt. Ngày cuối cùng trước khi rời Ubud, tôi vào chợ tham quan, thích thú nhất là những quầy hoa, vì đây là món hàng mà bất kỳ người mẹ Bali nào cũng mua về chuẩn bị cho những nghi lễ tôn giáo độc đáo hàng ngày.

Khác với Ubud, Kuta âm vang nhịp sống trẻ sôi động. Với chai bia Bintang và trái tươi, ngày ngày tôi nằm dài trên biển Kuta ngắm những tay lướt sóng và ngây người đón hoàng hôn vàng rực rỡ nhuộm sóng biển. Sau hành trình 154 ngày trăng mật qua tám nước Đông Nam Á giúp tôi nhận ra hạnh phúc trong một mái nhà bình yên mới là điều tôi cần theo đuổi. Ngân ơi, đến lúc rồi. Về nhà thôi.

W.TIPS

VISA

Người Việt Nam không cần phải xin visa khi nhập cảnh các quốc gia Đông Nam Á với thời gian lưu trú tùy theo mỗi quốc gia. Nhưng tôi xin e-visa Myanmar để được ở lại quốc gia này trong 28 ngày, hai ngày đã được cấp phép với phí 44USD và thủ tục đơn giản chỉ điền vài thông tin cần thiết trên form qua trang web. Việc nhập cảnh đường bộ khá dễ dàng không hề bị làm khó dễ hay hỏi chứng minh tài chính. Lưu ý nên tránh cửa khẩu giữa biên giới hai nước Malaysia-Singapore ngày trong tuần vào giờ cao điểm vì sẽ có rất đông người Malaysia sang nước làng giềng làm việc hoặc về nhà.

CHI PHÍ

Ngân sách 35USD/ngày cho hai người. Nên mua bảo hiểm du lịch đề phòng bất trắc. Trường hợp bị thâm hụt ngân sách (chẳng hạn như khi sang Myanmar sẽ tốn nhiều tiền cho việc ở khách sạn) thì cần chuyển sang việc ngủ lều ở các nước tiếp theo nhiều hơn để cân đối lại chi phí.

Ở Myanmar, ngoài việc quy định du khách phải ở khách sạn đăng ký cho người nước ngoài thì một số vùng đang xảy ra nội chiến không cho người lạ tiếp cận.

MỘT SỐ NƠI CẤM PHỤ NỮ

Một số chùa ở Thái Lan và Myanmar có khu vực riêng cấm phụ nữ, hoặc ở Bali, người ta không cho phép phụ nữ vào đền trong ngày đèn đỏ.

MUA SẮM – ĂN UỐNG

Khi tới Singapore, bạn nên ghé qua khu phố Hoa, phố Ấn và Ả Rập để chiêm ngưỡng sự khác nhau của các nền văn hóa, đồng thời thưởng thức ẩm thực độc đáo của họ.

Chợ đêm ở thành phố di sản Melaka diễn ra vào cuối tuần rất nhộn nhịp, đặc biệt các món ăn của người Hoa và Mã Lai khá hấp dẫn. Nếu bạn biết tiếng Trung, có thể chuẩn bị sẵn vài bài hát để tham gia cùng người dân bản xứ. Họ có sẵn sân khấu cho mọi người cùng nhau hát karaoke. Ẩm thực của họ cũng khá đặc biệt, là sự hòa trộn của người Hoa và cư dân Mã Lai bản địa. Bạn có thể thử qua món cơm Nasi lemak và mì Laksa.

Indonesia, đặc biệt là thành phố Jogja là nơi mà du khách luôn sẵn sàng mở hầu bao chọn một chiếc váy hoặc vải Batik sặc sỡ họa tiết. Đồng thời, nền văn hóa độc đáo trên đảo Bali sẽ khiến du khách không thể nào quên và những món quà lưu niệm ở Bali sẽ khiến bạn nhớ mãi về hòn đảo này. Bạn cũng chớ quên thử qua món Gado-gado, một món ăn chay khá đơn giản nhưng lại đậm chất Indonesia. Tại Ubud, Bali dù là chợ hay bất kỳ một cửa hàng sang trọng nào, bạn cũng nên trả giá xuống một phần ba.

Nguyễn Kim Ngân | Wanderlust Tips

Xem thêm