Hành trình làm supporter: 24h khó quên ở Ultra Trail Mont Blanc

[Wanderlust Tips tháng 5/2018] 24giờ với thời thiết khắc nghiệt và nhiệt độ gần 0oc. 24giờ chia sẻ hồi hộp, lo âu và chờ mong với người bạn thân cũng là vận động viên tham gia cự ly chạy địa hình 100km. 24giờ vật vã và mệt mỏi nhưng cực kỳ xứng đáng. 24giờ tự hào vì đã vượt qua hành trình khó khăn, vượt qua được chính bản thân.


Tôi nhận lời trở thành supporter cho một người bạn rất thân để hỗ trợ chị trong cự ly chạy 100km một cách hết sức bâng quơ vào tháng 5/ 2017.

Tôi chẳng biết ất giáp gì về giải chạy địa hình Ultra Trail Mont Blanc (UTMB®) cho đến khi chị ấy ngỏ lời. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ rất ngây thơ là giải chạy này chắc cũng như đợt mình đi leo núi Lang Biang ở Đà Lạt thôi mà, ngắm cảnh là chính, đi bộ đường núi là phụ. Đến khi có mặt tại Chamonix, một thị trấn bé xíu nằm tại điểm giao giữa Thuỵ Sĩ và Pháp, tôi mới vỡ lẽ ra nó thật sự khó khăn đến thế nào.

Xuống xe bus tại trạm dừng Chamonix đúng nửa khuya, chúng tôi như hai chiếc lá héo cùng nhau đi tìm nhà nghỉ (Chalet) đã đặt trước trên con đường dốc tối đen không một ánh đèn và cũng không một bóng người. May quá, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được đúng nhà, vào được đúng phòng của mình để nghỉ ngơi. Lúc đó đã là 2giờ sáng, thôi thì cứ nghỉ ngơi đã, cảnh đẹp mùa thu lãng mạn chúng tôi sẽ ngắm vào ngày mai.

Chamonix là một thị trấn nhỏ cực kỳ xinh xắn với những ngôi nhà gỗ trên đồi và rất nhiều hoa rực rỡ sắc màu, thời tiết ở đây mát mẻ nên rất lý tưởng để thả bộ ngắm cảnh ven đường. Ở đây chúng tôi gặp gỡ rất nhiều bạn cũng tham gia thi UTMB® khi nhận số báo danh và cẩm nang thông tin về sự kiện.

Cự ly 100km bắt đầu lúc 9giờ sáng nhưng chúng tôi đã dậy từ 5giờ, gói ghém đồ đạc rồi đi bộ ra trạm xe bus của ban tổ chức để lên đường đến thị trấn Courmayeur. Courmayeur từ lâu đã nổi tiếng với khu du lịch trượt tuyết Mont Blanc và đây cũng là nơi được chọn để tổ chức lễ khai mạc và khởi hành chặng đua. Cự ly 100km có hơn 2.300 vận động viên tham dự từ rất nhiều quốc gia, chủ yếu từ châu Âu và Mỹ.

Rất nhiều vận động viên có cả gia đình, bạn bè và người yêu đi cổ vũ và hỗ trợ, thậm chí có người còn đem theo cả những “người bạn bốn chân” đi cùng. Sau nghi thức “múa cầu may” mở màn, trưởng ban tổ chức dặn dò các vận động viên trước khi nổ phát sung khai mào. Tôi cứ cảm giác như mình đang chào từ biệt các chiến sĩ ra trận và không biết họ sẽ về đích lúc nào vì chặng đường trong 24giờ tới sẽ cực kỳ khó khăn với nắng gió, mưa tuyết, bùn lầy và bóng đêm.

Suốt chặng đua, bạn tôi phải vượt qua tổng cộng 3ngọn núi cao ở dãy núi Alps, trong đó có đỉnh Grand Col Ferret với độ cao 2.500m so với mặt nước biển. Đây là điểm giao giữa Thuỵ Sĩ và Ý, nổi tiếng với những ngọn gió mạnh mẽ mang theo tiếng vọng của núi rừng. Nếu qua được đỉnh Grand Col Ferret này trong thời gian quy định, coi như bạn nắm chắc %50khả năng về đích đúng giờ.

Trong khi suy nghĩ và cầu nguyện cho bạn mình vững chân chạy, tôi lững thững dạo quanh thị trấn Courmayeur đầy hoa mùa thu rồi bất chợt nhận ra Courmayeur sao mà lãng mạn đến thế. Cũng nhà gỗ mái chạc nghiêng, cũng sân vườn dây leo, bãi cỏ xanh mướt và những khóm hoa đủ màu sắc tươi tắn khoe mình trong nắng thu. May sao sáng hôm ấy thời tiết rất đẹp, nắng vàng chan hoà khắp nơi cùng gió mát hơi se lạnh khiến cho việc đi bộ dạo phố trở nên hết sức thi vị. Tôi ghé vào tiệm cafe địa phương mua một chiếc bánh sừng bò và ly cappucinno nóng thơm nức béo ngậy để nạp năng lượng. Sau đó, tôi quẩy ba lô chất đầy thức ăn nhanh, hoa quả và quần áo, khăn, mũ, găng tay cho bạn mình để lên check point – trạm dừng nghỉ cho phép supporter vào đón vận động viên.

Trong suốt hành trình, tôi sẽ gặp lại bạn mình ở 3 trạm dừng nghỉ. Đi đến được những trạm này cũng không phải là việc dễ dàng vì ban tổ chức thay đổi địa điểm cho supporter đón xe hằng năm. Mọi thứ càng trở nên rối rắm hơn khi tiếng Anh không phải là ngôn ngữ chính ở địa phương này mà mọi người chủ yếu nói tiếng Pháp hoặc tiếng Đức. Rốt cuộc, tôi lại trở thành người dẫn đường cho một nhóm supporter với nhiều quốc tịch: Mỹ, Tây Ban Nha, Nam Phi và cả Hàn Quốc. Chúng tôi cùng nhau đi bộ lên dốc xuống đồi hơn 25km suốt hành trình làm supporter, cùng nhau ngắm nhìn những đồi núi xanh mát của dãy Alps hùng vĩ và thầm nghĩ đến những người bạn đang nỗ lực chạy trên những con đường núi đầy khó khăn. Trời đổ mưa to vào lúc gần tắt nắng.

Trước khi gặp bạn mình ở trạm Champex-Lac, tôi đã thồ ba lô nặng đi lòng vòng lên đồi dốc cao hơn 2km để đến khu lều trạm dừng. Ở đây có lều và giường xếp để vận động viên có thể nghỉ ngơi chợp mắt nếu cần hoặc khu lều to để giúp supporter gặp gỡ và hỗ trợ vận động viên. Khi gặp bạn, bao nhiêu lớp áo che mưa che gió của chị đã sũng nước, nón lưỡi trai cầm lên đã thấy lạnh buốt và lấm lem bùn đất. Tôi nhanh chóng lấy súp có muối điện giải, bánh mì và pho mát để giúp chị nạp ngay năng lượng cần thiết. Tôi cũng rút hết áo lạnh, khăn len và mũ len cho chị, còn mình chỉ mặt áo thun giữ nhiệt và áo phao chạy đi hong áo và găng tay cho chị. Hai chị em ngồi cạnh nhau chụp selfie để gửi về cho mọi người ở Việt Nam, an ủi động viên nhau và dặn dò nhau trước khi chị lại tiếp tục cung đường chạy đua của mình. Tuyệt nhiên, không ai đả động đến việc tâm lý của bản thân mình đang lung lay đến thế nào vì thời tiết khắc nghiệt cũng như bầu trời tối đen đầy mây mù của Mont Blanc. Thôi thì cũng đã được 2/3 quãng đường rồi, chỉ cố gắng thêm chút nữa là mình đã có thể thở hắt ra và tự hào vì đã vượt qua chính mình trong thử thách này.

Tôi đến trạm Trient khi đã quá nửa đêm. Gần 1/13 số vận động viên đã rơi rụng khỏi đường đua phần do gặp chấn thương, phần do kiệt sức. Tôi nhìn thấy quanh mình những gương mặt phờ phạc vì sương gió, những ánh mắt trũng sâu vì mệt mỏi, có người ngồi thừ ra như tượng hoặc có người thất thểu đi lấy súp nóng một mình. Lòng nặng trĩu, bạn tôi đâu rồi? Chị ấy có chịu nổi cái lạnh 3oC ở trên đồi không?

Phần vì lo lắng bồn chồn, phần vì rét cóng, tôi đi đi lại lại trong lều. Một lúc sau, tôi mở tấm chắn gió bước ra khỏi lều, bầu trời đêm lúc đó lấp lánh ánh sao. Tôi nghe thông reo, gió hát và cả một tấm lưới sao đêm chợt bừng sáng khiến tôi đột nhiên mỉm cười. Tôi hít thật sâu không khí của núi rừng, lòng bình tĩnh lại và tôi tự nói với bản thân mình rằng cả tôi và bạn mình sẽ cùng vượt qua thử thách cho đến chặng cuối cùng. Tôi hiểu rằng bao vất vả gian khó cũng chỉ giúp bản thân mình trở nên mạnh mẽ và vững tin vào năng lực cũng như ý chí của bản thân hơn. Chắc chị bạn của tôi cũng sẽ có lúc dừng lại hít thở, ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao và sẽ có cùng suy nghĩ như tôi. Nhìn lại đồng hồ, lúc đó đã gần 3 giờ sáng.

Đích đến cuối cùng là ở Chamonix. Một chuyện hết sức éo le xảy ra là tôi đã quá mệt và ngủ gục trên ghế sofa, sau khi đi xe bus từ Trient về Chamonix và đi bộ từ khu trung tâm thị trấn về nhà nghỉ để giặt sấy quần áo cũng như lấy quần áo ấm mới cho bạn mình thay ở đích đến. Tôi choàng tỉnh và hoảng hồn khi nhận ra là chỉ còn 15phút nữa là đến 9 giờ sáng – thời điểm mà tôi hẹn gặp đón bạn mình ở vạch đích đến.

Tôi vội vàng thay quần áo và vác ba lô phóng ào ra khỏi nhà. Khi chạy hộc tốc đến vạch đích đến, tôi thấy bạn mình đang đứng tiu nghỉu, có lẽ đang suy nghĩ xem supporter của mình sao chẳng thấy đâu. Khi nhìn thấy tôi đang chạy với với tốc độ tên lửa, bao nhiêu vẻ mệt mỏi trên mặt chị biến mất và thay bằng nụ cười thật lớn thật tươi. Hai chị em mừng mừng tủi tủi ôm chầm lấy nhau suýt bật khóc rồi kéo nhau lên sân khấu trao mề đay chụp nhiều hình kỷ niệm. Sau khi hoàn tất toàn bộ thủ tục cần thiết để nhận quà lưu niệm và chứng nhận hoàn tất chặng đua, chúng tôi thư thả uống cà phê và ăn sáng để nạp lại năng lượng cần thiết.

Chamonix ngày hôm đó trời xanh ngắt với nắng vàng ấm áp cùng hoa lá tươi tắn rực rỡ như để chào mừng những “chiến binh” đã hoàn tất chặng đua đầy khắc nghiệt này. Chúng tôi không nói chuyện nhiều, chỉ cùng nhau ngồi ngắm trời mây và những vận động viên khác chạm đích đến trong sự mừng vui của gia đình và bạn bè. Và rồi nghĩ thầm “Ừ, du lịch để trải nghiệm đường đua gian nan chốn núi rừng nên thơ ngay điểm giao giữa Thuỵ Sĩ, Pháp và Ý, tại sao không?

W.TIPS

Di chuyển

 

  • Chamonix nằm ở tỉnh Haute-Savoie thuộc vùng RhôneAlpes miền Đông Nam nước Pháp. Courmayeur là một thành phố nằm trong thung lũng Aosta nước Ý. Chamonix và Courmayeur là khu du lịch trượt tuyết nên mùa cao điểm rơi vào tháng 11đến hết tháng 3. Nếu bạn không thích khí hậu mùa đông lạnh thường dưới 0độ thì bạn có thể du lịch vào mùa hè để tận hưởng cảnh quanh xanh mướt với cỏ cây hoa lá rất lãng mạn.
  • Bạn có thể kết hợp du lịch ở Geneva rồi đón xe bus (nên đặt vé online) lên Chamonix khoảng 2tiếng đồng hồ rồi đón tàu điện từ Chamonix về Zurich. Ngoài ra, có một số thành phố khác rất xinh đẹp ở Thuỵ Sĩ ở gần đó như Bern, Interlaken, Lucerne và Morcote mà bạn có thể kết hợp đi trong chuyến đi này để khám phá hết vẻ đẹp thần tiên của đất nước với nhiều triền núi và hồ nước lung linh này.

Lưu trú

Ở Chamonix có cả các khách sạn 5sao cao cấp cho đến các nhà nghỉ bình dân. Hầu hết các khách sạn 4-5 sao đều có giá khá đắt khoảng trên dưới 200Euro. Nên bạn hãy chọn nhà nghỉ (Chalet) hợp túi tiền và cần phải đặt sớm từ 2-3thángtrong mùa cao điểm và trước 1tháng trong mùa thấp điểm. ỞChamonix, giá phòng cho 2người 1đêm dao động từ 75Euro đến 150Euro tuỳ vào địa điểm và mức cung cấp dịch vụ tại đó.Tiết kiệm nhất bạn có thể đi nhóm 2 hoặc 4 người.

Chi phí

Bạn cần lên kế hoạch chi tiêu cẩn thận vì chi phí sinh hoạt ở Thuỵ Sĩ khá đắt đỏ. Một ly cà phê có giá từ 4 đến 7Euro. Một bữa ăn gồm súp/salad và món chính có giá từ 15 đến 30Euro (tuỳ vào việc bạn ăn thịt gà, thịt bò hay cá/ hải sản). Để tiết kiệm, nhóm bạn đi chung có thể vào các siêu thị mua thực phẩm về nấu ăn cũng khá tiện lợi vì hầu hết nhà nghỉ đều trang bị bếp và dụng cụ nấu nướng đầy đủ.

Bạn cần mua sim card (Swisscom hoặc Sunrise) tại sân bay với giá khoảng 20USD để có thể truy cập internet nhanh chóng. Nếu bạn mua sim card Orange hoặc Vodafone từ các nước châu Âu khác đem sang Thuỵ Sĩ để roaming, tốc độ truy cập internet sẽ chậm hơn.

Lê Hà | Wanderlust Tips

Xem thêm