Này cô gái, đi du lịch một mình không chữa lành thương tổn

Có người nói, trong đời nên có ít nhất đôi lần đi du lịch một mình, để biết rằng giới hạn bản thân đặt ra đôi khi chỉ là những điều lý thuyết khô khan. Nhưng, lên đường một mình khi lòng vẫn còn ngổn ngang những nỗi buồn thì chẳng ổn một chút nào.

Khi còn trẻ chúng ta chẳng có gì ngoài sự nhiệt huyết, đôi lúc là liều lĩnh để quăng quật bản thân trên những hành trình. Có dạo cô nghĩ, chỉ cần được đi thôi thì những nỗi buồn có sá gì, tựa như đi để trốn chạy khỏi vấn đề mà bản thân không tìm được hướng giải quyết.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips | Đi du lịch một mình không chữa lành thương tổn

Ngày ấy, vào một chiều mùa thu, nắng nhẹ, nơi góc quán cà phê đường Thanh Niên, nhìn ra hồ Tây lộng gió, tình yêu của cô tan vỡ chỉ bằng một câu nói, tưởng chừng nhẹ tênh mà đau mãi đến tận ngày sau. Sáng sớm, sau khi gửi email cho sếp xin nghỉ phép, không nghĩ suy gì, cô lên đường đến một miền đất xa lạ, vì đơn giản cô nghĩ có lẽ thoát khỏi thành phố này thì nỗi buồn sẽ nhanh chóng tan ra.

Nhưng sự thật thì không phải như thế, hành trình du lịch một mình không giúp cô chữa lành vết đau, mà chỉ càng làm cho chúng rối bời và rỉ máu. Hoặc có thể, do những thương tổn cứ cố chấp bám víu, đến nỗi khi ghé chân ngang góc phố lạ ở một thành phố xa xôi, cô có thể bật khóc nức nở vì nhớ và vì cô đơn. Quả thực sẽ rất khó để một người kìm nén được cảm xúc của mình khi trong lòng đang nổi giông gió.

Đi du lịch một mình không chữa lành thương tổn

Và việc đi du lịch một mình cũng giống như cô đang cố gắng trốn chạy khỏi thực tại, nhưng càng trốn chạy bao nhiêu thì mọi thứ càng hiển hiện rõ nét, khiến cô rơi vào khoảng trống hoang hoải. Để rồi khi bó gối trong căn phòng khách sạn, xung quanh chỉ có một mình, cô lại cảm nhận rõ hơn từng tiếng vụn vỡ của trái tim.

Khi màn đêm buông rèm, dạo bước dưới ánh đèn vàng lờ mờ của thành phố cách nơi cô làm việc nghìn cây số, bất chợt thấy bản thân thật yếu ớt và tội nghiệp. Giữa hàng tỷ người trong nhân gian, rốt cuộc ai cũng đều bận rộn với cuộc sống riêng, kể cả người từng nắm tay cô đến rất nhiều miền đất, đến cuối cùng cũng rời bỏ cô mà đi. Vì đơn giản tình cảm vốn dĩ là thứ không thể cưỡng cầu, chỉ có cô chấp mê bất ngộ cứ mãi đắm chìm trong câu hứa mà người nói đã quên, người nghe lại khắc sâu ghi nhớ.

Có những phút giây nghĩ rằng, rời khỏi nơi gây ra bi thương thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng chúng ta lại chẳng thể hiểu được rằng, không có nỗi đau nào trường tồn vĩnh cửu, mà chỉ có thương tổn vì cố chấp. Và khi ngồi nhâm nhi tách bạc xỉu ở quán cà phê nhỏ ven thành phố, cô đọc được bài viết, đại ý rằng bạc xỉu là thức uống của kẻ nặng tình. Lúc ấy, cô chẳng biết liệu rồi sau khi trở lại thành phố, cô có cam tâm buông bỏ hết thảy ký ức cũ hay không? Nhưng có một điều cô hiểu ra, việc trốn chạy thực tại bằng cách xách va li đi du lịch một mình chẳng giúp cô xoa dịu thương tổn mà chỉ khiến lòng cô trĩu nặng những suy tư mãi mãi không có lời giải đáp.

Bởi thế, cách duy nhất để thoát khỏi nỗi buồn là đối diện với nó, hãy can đảm chấp nhận nó như một phần tất yếu của cuộc sống. Sau khi mọi thứ qua đi, hãy lên đường du lịch một mình, ở một nơi mới, nhìn lại những gì bản thân đã trải qua, cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn.

Ảnh minh họa: Tuyết Nga

Thi Thi | Wanderlust Tips | Cinet 

 

Bình luận Facebook