Từ Tokyo đi tìm những mùa thu nằm trên postcard

[Wanderlust Tips 08/2019] Không đông nghịt khách du lịch như Kyoto hay Nara, Hakone và Nikko là lựa chọn hoàn hảo cho chuyến đi ngắn ngày từ Tokyo để tìm kiếm những “huyền thoại mùa thu” của xứ Phù Tang.

Cậu bạn người Nhật của tôi hay nói đùa rằng người Nhật gần như không có khái niệm “hình ảnh trên bao bì chỉ là hình minh hoạ”, mọi thứ được đem quảng cáo đều giống y đúc ngoài thực tế. Những tấm hình du lịch ngoạn mục người ta thường thấy trên mạng có thể khó tin ở một nơi khác, nhưng ở Nhật, đó là “một giấc mơ có thật”. Tin lời bạn, tôi đến Nhật mang theo mấy tấm postcard in hình những điểm đến mùa thu nổi tiếng nhất xứ Phù Tang, trên đó là sông Katsura nước xanh ngăn ngắt soi bóng tán momiji đỏ rực ở Kyoto, là con dốc Irohazaka ngoằn ngoèo trong tấm thảm đỏ ở Nikko, là hồ Ashi trứ danh của vùng núi Hakone trong một ngày thu hanh hao trầm mặc. Bạn tôi nói, cậu thử đến đó tự mình nhìn mà xem, tất cả đều không chỉ là “huyền thoại”. Thế là tôi đi.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips Từ Tokyo đến Hakone và Nikko, đi tìm những mùa thu nằm trên postcard

HAKONE: MÙA THU CỦA TRUYỆN TRANH VÀ THƠ HAIKU

Hakone nằm phía Tây Honshu, chỉ cách Tokyo 1 tiếng rưỡi đi tàu. Giữa tháng 11, vùng Kanto thời tiết ẩm ương, có đôi ngày mưa phùn lất phất rơi từ màn trời xám xịt, dù không phải lúc nào thời tiết cũng hoàn hảo trong xanh nhưng đây là thời điểm lý tưởng nhất để chiêm ngưỡng lá đỏ mùa thu ở Hakone.

Thị trấn Hakone không quá rộng, luôn có không khí nhẹ nhõm của một thị trấn nhỏ ngay cả trong cao điểm du lịch. Trên mấy con dốc là những căn nhà xinh với tấm cửa liếp truyền thống kiểu Nhật nằm xếp cạnh nhau, chen giữa là tầng tầng tán lá đã đỏ thẫm, bắt đầu rụng dần trên mặt sỏi trong vườn. Từ trung tâm thị trấn Hakone, có thể dùng Free Pass để tham quan vòng tròn những địa điểm nổi tiếng nhất của vùng du lịch này. Trong đó, trải nghiệm không thể bỏ qua là chuyến tàu Tozan đi xuyên núi, đi từ Hakone-Yumoto lên ga Gora. Trong một list những cung đường tàu đẹp nhất châu Á mà tôi đã từng được đọc, “Hakone Tozan Train” đứng ở top đầu.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips Từ Tokyo đến Hakone và Nikko, đi tìm những mùa thu nằm trên postcard

Tàu nói chung có một vị trí đặc biệt trong văn hoá và du lịch Nhật Bản. Người Nhật thích tàu, thích hình ảnh những chiếc tàu điện sơn màu xinh xắn trên đường ray quanh co mơ mộng. Không biết vì họ có nhiều những chuyến tàu quá đỗi nên thơ như ở Hakone hay vì văn hoá “train otaku” mà chuyến tàu Tozan lại trở nên đặc biệt đến vậy. Vào tầm tháng 6, nhiều người muốn đến Hakone để đi bằng được tuyến Tozan leo núi này và ngắm rừng hoa cẩm tú cầu qua ô cửa sổ rộng hai bên thân tàu. Hình ảnh đầu tàu sơn đỏ rẽ ngang những cẩm tú cầu trong mưa đẹp như cắt ra từ một bộ anime, từ lâu đã trở thành biểu tượng của Hakone. Mùa hè và cuối thu là 2 thời điểm lý tưởng nhất để trải nghiệm trọn vẹn chuyến tàu đặc biệt này. Vào mùa momiji chuyển màu nhuộm kín mặt núi, tàu Tozan đỏ rực rỡ như hoà lẫn với khung cảnh xung quanh. Hakone-Yumoto thấp hơn Gora khoảng 400m so với mực nước biển, nên chuyến tàu này có thể cảm giác như một chuyến leo núi, đi xuyên qua rừng cây. Cây lá vươn ra rất sát đường ray, có những khúc rừng, người ta có thể vươn tay qua cửa sổ để chạm vào một tán lá đỏ thẫm ướt sương. Trong khoảnh khắc con tàu cắt qua chiếc cầu sắt nối giữa 2 ngọn đồi xào xạc lá phong rơi, ai cũng sẽ hiểu vì sao Hakone giản dị là vậy mà được xem là vẻ đẹp mùa thu sống động nhất xứ Phù Tang.

Từ ga Gora có thể dễ dàng đi xe bus đến bến cáp treo. Cáp treo Hakone đi qua núi Kami để tới hồ Ashi. Tôi không có nhiều hứng thú với cáp treo bằng xe bus ngoằn ngoèo đường núi, nhưng đây lại là cơ hội tuyệt vời nhất để ngắm núi Phú Sĩ, ngay cả trong những ngày trời hơi âm u. Từ trên cáp treo nhìn xuống, những mảng màu của cây núi Kami cùng vùng đồng cỏ Sengokuhara đắp ken vào nhau tựa như một bức tranh sơn dầu ấn tượng. Và ở phía xa cuối tầm mắt, núi Phú Sĩ ẩn hiện trong làn sương mờ mùa thu, điềm tĩnh và uy nghi, như mọi điều người ta có thể nghĩ về nó.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips Từ Tokyo đến Hakone và Nikko, đi tìm những mùa thu nằm trên postcard

Phía cuối ga cáp treo chính là khung cảnh nổi tiếng nhất của Hakone – hồ Ashi với những con thuyền 3 tầng kiểu cổ đang nhẩn nha dạo trên mặt nước yên ả. Bất chấp cái lạnh đã hơi buốt cuối mùa thu, nhiều người tập trung ra trước lan can trên boong thuyền để chiêm ngưỡng vẻ đẹp tráng lệ của những hàng phong đỏ rực ôm lấy mặt nước xanh tựa như viên ngọc bích phủ nhung êm mịn. Tôi nghĩ thời điểm đẹp nhất để ngắm nhìn hồ Ashi là vào chiều tà. Một chút nắng còn sót lại quyện với sương mờ lơ lửng trên mặt hồ khiến rừng phong xa xa và cả chiếc cổng torii khổng lồ của đền Hakone trở nên huyền mị hơn. Đó là cái đẹp thuộc về cảm giác mà chính những tấm ảnh ấn tượng trên postcard cũng không thể truyền đạt. Tôi không nhớ lắm nhưng chắc là lúc ấy đã phải buột miệng rằng: “À, chính là đây”.

Trở về sau chuyến vãn cảnh hồ với cái lạnh buốt qua hai tai, tôi chậm rãi cuốc bộ trên con dốc dài bắt đầu từ sông Haya. Ở Hakone, sau 17 giờ xe bus đã ngừng hoạt động, đến 19 giờ hàng quán hầu như đã đóng cửa hết, những chiếc xe con bóng loáng ken kín trên phố ban ngày cũng biến mất, trả lại thị trấn vẻ trầm tư khác lạ. Trên con dốc vắng thinh, đèn đường vàng phả xuống soi rõ từng luồng khói bốc lên từ mương thoát nước hai bên lề đường. Đó là nước khoáng nóng tự nhiên. Hakone là thị trấn nổi tiếng với nguồn suối nước nóng (onsen) dồi dào. Nước nóng chảy róc rách đêm ngày khắp mọi con dốc quanh co của thị trấn, hoà vào sông Haya. Khi ngồi nghỉ trên chiếc ghế dài ven đường, giữa làn khói mỏng manh đang đặc dần vì cái lạnh của màn đêm, ngửa cổ nhìn lên thấy một tán cây momiji xum xuê với sắc đỏ riêng biệt của nó, tôi nghĩ đến bài thơ haiku của Shiki in trên tấm postcard mùa thu Nhật Bản: “Đẹp lạ lùng/ ai mà không ghen tị/ lá đỏ rời cành phong”. Có lẽ những “huyền thoại mùa thu” ở xứ sở này cũng đã được bắt đầu từ một khung cảnh thân thuộc mà kỳ diệu như thế.

NIKKO: NHỮNG CUỘC DU NGOẠN KHÁC THƯỜNG

Nhiều người biết đến Nikko là “thủ phủ tôn giáo” với quần thể đền chùa đồ sộ nằm giữa những hàng cây cổ thụ trăm năm tuổi. Nhưng điều đặc biệt nhất khiến Nikko trở thành điểm đến kỳ diệu lại là mùa thu. Người Nhật có câu “Bạn không thể nói là đã thấy được tất cả cho tới khi ghé thăm Nikko” mà cụ thể hơn chắc là “cho tới khi nhìn thấy mùa thu Nikko”.

Khác với vẻ lãng mạn ngọt ngào của Hakone, Nikko tráng lệ hơn ngay từ trên bản đồ, nơi ai cũng có thể thấy rõ những khu du lịch rộng lớn gồm thác nước, rừng cây, hồ và đồng cỏ mênh mông nằm cách xa nhau quanh vùng Nikko. Để có thể khám phá hết mảnh đất này tôi nghĩ sẽ cần ít nhất vài ngày lang thang. Tuy nhiên, vì hạn hẹp thời gian, tôi chỉ có thể chọn Oku-Nikko để thăm thú, lý do chính bởi con dốc trứ danh Irohazaka.

Từ ga Nikko, tôi mua bus free pass dùng trong ngày đi về phía hồ Chuzenji ở Oku-Nikko. Vé xe bus khứ hồi được mua theo điểm đến, các điểm du lịch nổi tiếng nằm trên một cung đường, bạn chọn điểm xa nhất mà mình muốn đi rồi mua vé. Điểm cuối mà tôi chọn trên vé xe bus là Senjogahara – rừng bách thảo và khu đồng cỏ trekking đẹp nức tiếng của Nikko. Còn điểm đầu tiên, không gì khác chính là 48 khúc cua “thần thánh” trên cung đường Irohazaka.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips Từ Tokyo đến Hakone và Nikko, đi tìm những mùa thu nằm trên postcard

Cái tên Irohazaka được ghép từ “I”, “ro”, “ha” là 3 chữ cái đầu trong bảng chữ cái 48 ký tự của Nhật Bản trước đây và “zaka” nghĩa là “con dốc”. Irohazaka hiện có 2 cung đường khác nhau. Nếu muốn ngắm cảnh thác Kegon và thác Ryuzu thì đi cung đường cũ, hướng xuống chân núi. Cung đường mới hướng lên cao nguyên Akechidara dành cho những ai muốn được chiêm ngưỡng trọn vẹn khung cảnh ngoạn mục của 48 khúc cua vặn mình giữa rừng lá đỏ. Cả 2 lựa chọn đều đưa đến những bất ngờ có thể làm bối rối ngay cả với người đã quen với mùa thu nước Nhật.

Sớm hơn Hakone, Nikko bước vào thời điểm đẹp nhất của mùa thu vào khoảng cuối tháng 10. Lúc này, cả vùng Oku-Nikko được phủ kín sắc vàng đỏ nguyên bản. Ngồi trên xe bus vòng qua những khúc cua ngoằn ngoèo trên Irohazaka cảm giác như được trôi đi trong một thế giới khác với bạt ngàn những mảnh màu đỏ rực lướt qua ô cửa sổ. Nhiều người so sánh chuyến “leo núi” bằng xe bus trên con dốc nổi tiếng này tựa một chuyến phiêu du đến cổng trời. Khi khách trên xe vừa làm quen được với những khúc cua gắt thì cũng là lúc đi đến đỉnh đèo. Từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ 48 đường gấp mềm mại hiện lên không khác mấy một nét màu lan ra giữa bức tranh khảm vàng đỏ. Bất cứ ai đứng trên đỉnh dốc Irohazaka vào kỳ chính thu đều có thể đưa tay bấm máy và cho ra đời một tuyệt phẩm ấn tượng như tấm postcard du lịch mà tôi yêu thích. Ở hướng đường ngược lại, một nhóm người khác lại đang trầm trồ vì một khung cảnh khác gây choáng váng không kém: là thác Kegon hùng vĩ cắt ngang mặt núi, đổ nước trắng xoá xuống thung lũng rực rỡ sắc màu. Chỉ trong một cái chớp mắt, ai cũng sẽ hiểu vì sao Nikko được mệnh danh là “thiên đường mùa thu” của châu Á.

Khác với vẻ xinh xắn, nên thơ đậm chất truyện tranh ở những vùng đất khác trên nước Nhật, Nikko thực sự dành cho những trải nghiệm thị giác ngoạn mục, đôi lúc có vẻ hơi xa cách tựa như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật mênh mang và quá đỗi lớn lao. Ai đó muốn thử một lần vừa ngắm cảnh vừa suy ngẫm về cách mà thiên nhiên ưu đãi xứ Phù Tang, hãy đi bộ dọc con đường trekking xuyên qua Senjogahara Marshland. Đây là vùng đầm lầy cạn, vào mùa thu khô ráo, cả khu vực phủ kín những thân cỏ lau vàng rực cao quá nửa thân người. Dưới cái nắng đặc quánh buổi chiều thu, ngọn cỏ khô trở nên óng ánh khác lạ. Phía xa xa cuối tầm mắt là những ngọn núi bạc phếch nằm ken chặt nhau và hàng dài cây tùng thẳng tắp, vàng ruộm nổi bật giữa màu xanh lam của trời và xanh thẫm bàng bạc của núi.

Chiều xuống trên đồng cỏ Senjogahara rất lặng lẽ, thỉnh thoảng có một bóng người trekking với bộ đồ thể thao trắng cùng giày ủng cao xuất hiện bên con đường hẹp, giữa mênh mông cỏ lau. Trong lúc đang nhịp chân theo những bóng người mải miết đi bộ ấy, tôi đã nghĩ biết đâu chúng tôi thật sự đi sang một hành tinh khác, nơi có bề mặt phẳng lặng khác thường và phủ kín cánh đồng vàng cùng núi đồi kỳ dị, nơi có lực hút thấp hơn Trái Đất nên ai cũng bước đi với một chút lơ lửng dưới bàn chân.

Sau khi trở về từ Nikko, tôi không đi thêm một điểm ngắm lá đỏ nào khác nữa ở Nhật. Nikko thay đổi cảm giác của tôi về mùa thu. Mà đó cũng là điều dễ hiểu, người ta không thể không khác sau khi trở về từ một chuyến viễn du.

Tạp chí Du lịch Wanderlust Tips Từ Tokyo đến Hakone và Nikko, đi tìm những mùa thu nằm trên postcard

W. TIPS

THỜI ĐIỂM LÝ TƯỞNG

Mùa lá đỏ ở Nhật từ khoảng cuối tháng 10 đến cuối tháng 11. Tuy nhiên, mỗi điểm đến với địa hình khác nhau sẽ có thời điểm lá chuyển màu khác nhau. Hãy kiểm tra khoảng thời gian đẹp nhất để ngắm lá đỏ ở điểm đến trên các trang dự báo thời tiết tại Nhật.

DI CHUYỂN

Những điểm du lịch nổi tiếng thường có vé free pass sử dụng theo ngày. Với những vùng nổi tiếng có nhiều điểm tham quan nhỏ lẻ nằm trên một cung đường, nên mua free pass để di chuyển thoải mái và tiết kiệm thời gian mua vé từng chặng. (Ví dụ Hakone có Hakone Free Pass 2 ngày hoặc 3 ngày từ ga Shinjuku, Tokyo; Nikko có bus free pass 1 ngày hoặc 2 ngày từ ga JR Nikko).

ĂN UỐNG

Các khu du lịch tại Nhật hầu hết đều có nhiều nhà hàng bán các món Nhật phổ biến như mì ramen, cơm lươn, cơm bò bát đá, mì udon, cơm nắm,… với chất lượng khá đồng đều. Ngoài ra, siêu thị tiện lợi 24/7 xuất hiện dày đặc ở cả những thị trấn nhỏ. Một điều lưu ý quan trọng là tại các thành phố, thị trấn miền núi như Hakone và Nikko, cửa hàng, quán ăn đóng cửa rất sớm, hầu như trước 19h. Hãy sắp xếp thời gian tham quan để kịp ăn tối trước khi các hàng ăn đóng cửa.

MUA SẮM

Mỗi điểm du lịch tại Nhật sẽ có các cửa hàng lưu niệm bán đặc sản của vùng đó như ở Nikko có bánh sữa, kẹo chanh, mì soba đóng gói,…. Còn tại Hakone, bạn có thể ghé thăm cửa hàng bán đồ lưu niệm ăn theo thương hiệu hoạt hình nổi tiếng Evangelion – bộ phim lấy Hakone làm một phần bối cảnh. Những món ăn đặc sản hoặc đồ lưu niệm mang đậm dấu ấn địa phương là quà tặng hoàn hảo sau chuyến đi.

Khiết | Wanderlust Tips

Bình luận Facebook